Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2019

Báo Infonet: Cảm động bức thư 'thiêng', kỷ vật quý báu từ thành cổ

Trước khi đi 'nghiên cứu bí mật trong lòng đất', ngày 11/9/1972, liệt sĩ Lê Văn Huỳnh đã viết vội bức thư đầy cảm động để lại cho đồng đội gửi đến mẹ già, người vợ hiền và người thân của mình ở quê hương.

Bài viết này thuộc danh mục:✅ Văn hóa, được chúng tôi tổng hợp từ báo Infonet, nguồn bài: https://infonet.vn/cam-dong-buc-thu-thieng-ky-vat-quy-bau-tu-thanh-co-post297824.info

Kỷ vật quý báu từ thành cổ
Tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị đang lưu giữ và trưng bày nhiều di vật, hình ảnh… của các chiến sỹ đã anh dũng hy sinh, nhưng xúc động hơn cả, “lấy đi nhiều nước mắt” của du khách đến đây chính là bức thư được trưng bày trong lồng kính của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh (quê xã Lê Lợi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình) gửi cho gia đình trong những ngày chiến đấu ác liệt bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.

10 trang thư của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh viết vào ngày thứ 77 trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đang được trưng bày tại Bảo tàng.

Bức thư của chàng tân kỹ sư, liệt sỹ Lê Văn Huỳnh đã được đồng đội của anh tìm thấy trong ba lô ngày anh hy sinh. Năm 2002, nhân kỷ niệm 30 năm Ngày Giải phóng Quảng Trị, bức thư được gia đình trao tặng cho Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị. Năm 2012, sau thời gian phục chế, sao bản thành công, Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị đã trao trả bức thư lại cho gia đình. Trước khi đi chiến đấu trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, liệt sỹ Lê Văn Huỳnh đang là sinh viên năm thứ 4 (khóa 13) Trường Đại học Bách khoa Hà Nội và có mối tình đẹp với một cô gái cùng quê xinh nhất làng tên là Đặng Thị Xơ. Chiến tranh đang ở vào giai đoạn ác liệt, chàng sinh viên năm 4 Lê Văn Huỳnh đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Dịp Tết Dương lịch năm 1972, anh xin trường từ Hà Nội về quê thăm nhà và thông báo với người yêu: “Anh sắp lên đường nhập ngũ”. Chiến tranh vốn tàn khốc, đi không hẹn ngày trở lại nên đôi tình nhân trẻ đã quyết định làm đám cưới trong vài ngày ngắn ngủi đó. Một đám cưới ấm cúng thời chiến được tổ chức vào ngày 2/1/1972 tại quê nhà, đôi vợ chồng trẻ ở bên nhau được vẻn vẹn 7 ngày và anh đã ra đi mãi mãi.

Bức thư “thiêng” lấy đi nhiều nước mắt
Bức thư được liệt sỹ Lê Văn Huỳnh viết vào ngày thứ 77 trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị với nhiều đoạn, mỗi đoạn là tâm tư, tình cảm dành cho người mẹ già yếu, cho người vợ trẻ mới cưới, cho anh trai, chị dâu, cho ba mẹ vợ, cho bạn thân thủa nhỏ và cho bà con hàng xóm.
Sẽ khó ngăn được những dòng nước mắt khi lần đầu tiên được lắng nghe câu chuyện đầy xúc động về những dòng tâm thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh để lại trước ngày ra đi.
Nằm sâu trong 10 trang thư hoen ố là những câu chuyện cảm động về dự cảm, xác định cái chết, ngày ra đi đến với mình, là tình thương gửi đến mẹ yêu, là nghĩa vợ chồng sâu đậm, tình cảm của những người thân trong gia đình, và trên hết là lý tưởng “Tổ quốc là trên hết” mà không chút đắn đo, do dự của người lính trẻ trước vận mệnh “ngàn cân treo sợi tóc” của dân tộc.

Thành cổ Quảng Trị

“Quảng Trị, ngày 11/9/1972. Toàn gia đình kính thương!... Hôm nay con ngồi đây biên vài dòng chữ cuối cùng, phòng khi đã “đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất”, thì gia đình khỏi thấy đó là điều đột ngột”. Người đầu tiên mà liệt sỹ Lê Văn Huỳnh nhắc đến trong bức thư là mẹ: “Mẹ kính mến! Thư này tới mẹ là con đã đi xa rồi. Chắc mẹ đau buồn lắm. Lớn lên trong vòng tay mẹ từ khi còn trứng nước, chưa kịp báo đáp công ơn sinh thành, giờ con đi xa là để lại cho mẹ nỗi buồn nhất trên đời. Con rất hiểu đời mẹ đã đau khổ nhiều, nhưng mẹ hãy lau nước mắt để sống đến ngày đón mừng chiến thắng. Con đi, mẹ ở lại trăm tuổi bạc đầu. Coi như con lúc nào cũng nằm bên mẹ. Coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc mai sau”. Trong lá thư, người liệt sỹ cũng không quên viết đôi dòng thể hiện tình cảm và căn dặn người vợ trẻ nơi quê nhà: “Em yêu thương. Mọi lá thư đến với em đều là nguồn động viên em khi xa anh. Song, lá thư này đến tay em sẽ là nỗi buồn lớn nhất… Anh biết em sẽ không đọc nổi lá thư này, nhưng em hãy gạt nước mắt cho đời trẻ lại. Anh chỉ mong em khỏe, yêu đời, nếu có điều kiện, hãy cứ đi bước nữa, vì em còn trẻ lắm. Anh chỉ mong em sẽ luôn nhớ đến anh và hãy thắp hương cho anh vào ngày giỗ anh…” Đặc biệt, liệt sỹ Lê Văn Huỳnh còn chỉ đường cho vợ có thể đến đưa hài cốt của mình về: “Sau này hòa bình lập lại, nếu có điều kiện vào Nam, hãy mang hài cốt anh về. Đường đi như sau: Đi tàu vào thị xã Quảng Trị, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã hy sinh khi đưa hàng qua sông vào ngày 2/1/1973. Từ thị xã qua cầu, ngược trở lại, hỏi thăm thôn Nhan Biều. Em cứ đi đến đó, tính xuôi theo dòng nước thì ở cuối làng. Đến đó sẽ tìm thấy tấm bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn. Mộ anh ở đó…”

Đoàn tham quan đến Khu di tích Thành cổ Quảng Trị thắp hương các anh hùng liệt sỹ.

Toàn bộ bức thư được viết trong những ngày cuối khốc liệt nhất của cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Nhưng qua 10 trang thư của liệt sỹ Lê Văn Huỳnh không hề có hình ảnh của bom đạn, sự sợ hãi hay bi lụy mà là niềm tin vào hòa bình, đất nước thống nhất. Với sự tàn khốc của chiến tranh, liệt sỹ Lê văn Huỳnh đã hy sinh vào ngày 2/1/1973, đúng kỷ niệm tròn 1 năm ngày cưới (sau khi viết thư được 3 tháng 20 ngày). Sau ngày hòa bình lập lại, vào năm 2002, gia đình đi theo chỉ dẫn trong bức thư vào Quảng Trị và tất cả đều diễn ra đúng như anh mô tả, chỉ khác một chút là mộ liệt sỹ Lê Văn Huỳnh được tìm thấy ở thôn Thượng Phước, chứ không phải ở thôn Nhan Biều 1 (hai thôn này nằm cạnh nhau).

Rất nhiều người về với Thành cổ Quảng Trị đã rơi lệ, đã khóc vì cảm động trước những tình cảm mà người lính dành cho gia đình, khâm phục tinh thần quả cảm, bất khuất và kinh ngạc trước sự linh thiêng của linh hồn người liệt sỹ.

Hà Oai

Tìm kiếm:✨

  • Lê Văn Huỳnh, Thành cổ Quảng Trị, Đặng Thị Xơ, Thượng Phước, Nhan Biều, Nhan Biều 1, Hà Oai, Lập lại, Quảng Trị, Sông Thạch Hãn, Kiến Xương, Quảng Trị (thị xã), Trưng bày